*

Trang nhà » Văn chủng loại lớp 11 Tập 2: so với nhân đồ gia dụng Giăng-văn-giăng trong đoạn trích “Người cố quyền khôi phục uy quyền”


Đề bài: so sánh nhân đồ Giăng-văn-giăng trong đoạn trích “Người cầm cố quyền phục hồi uy quyền”

Bài làm

V.Huy-gô đơn vị văn lãng mạn anh tài của nước Pháp, là fan bạn, người sát cánh với mọi con bạn khốn khổ. Những tác phẩm của ông diễn tả tình thương yêu sâu sắc đối với con người nhất là đối với những người dân lao cồn nghèo khổ, bất hạnh. Trong sự nghiệp chế tạo của ông, ta tất yêu không kể đến “Những người khốn khổ” – cuốn tiểu thuyết béo múp của loại người, thể hiện giá trị nhân văn cao tay của tác giả.

Bạn đang xem: Phân tích nhân vật giăng

Đoạn trích “Người cầm cố quyền khôi phục uy quyền” được trích trường đoản cú phần 1 quyển 8 chương IV của tác phẩm, phản ảnh cuộc đối đầu và cạnh tranh gay gắt giữa Gia-ve và Giăng Van-giăng thông qua đó làm bật lên chủ đề của tác phẩm. Tuy chỉ là một trong những lát cắt, một trích đoạn ngắn tuy nhiên nó đã và đang thể biểu hiện rõ số phận, cũng giống như phẩm chất xinh xắn của Giăng Van-giăng.

Nhan đề đoạn trích là “Người núm quyền, phục sinh uy quyền”, vậy người cầm quyền là ai? vì sao đã là bạn cầm quyền lại phục hồi uy quyền? trong đoạn trích Giăng Van-giăng vốn là 1 trong ông thị trưởng – quyền lực, nhưng tiếp đến quyết định tự thú – phạm nhân khổ không đúng – không tồn tại quyền lực. Trước giờ đồng hồ phút đón đầu thú ông không mất đi trọn vẹn quyền lực của mình. Ông tới từ biệt Phăng-tin và chuẩn bị rút thanh giường dịch để rình rập đe dọa tên Gia-ven, hôm nay quyền lực của Giăng Van-giăng được khôi phục. Nhưng mà ngay tiếp đến ông lại nói: “Bây giờ đồng hồ tôi nằm trong về anh” tức là mất đi quyền lực tối cao hoàn toàn. Còn Gia-ve cũng là một quyền lực tối cao khác, đại diện thay mặt cho pháp luật, ông ta chỉ mất đi quyền lực trong một thời gian ít ỏi, tiếp đến khôi phục được ngay quyền lực tối cao của mình. Dẫu vậy xét ở chi tiết đó, ý nghĩa của nhan đề vẫn mất đi tính nhân văn của nó. Nếu như xét trên phương diện đạo đức, điều thiện – Giăng Van-giăng và cái ác – Gia-ve thì nghỉ ngơi đây điều thiện đã thắng nuốm hoàn toàn, đã phục hồi được quyền lực tối cao của mình. Với xét bởi vậy mới hoàn toàn có thể đi đúng với ý thức nhân bản của người sáng tác được đề cập đến trong toàn bộ văn bản.

Giăng Van-giăng là một trong con tín đồ nghèo khổ, vì cuộc sống túng quẫn, chú ý đám con cháu thơ dại chịu đựng đói, Giăng Van-giăng đang đi trộm cắp bánh mì về nuôi cháu. Hành vi đầy thương yêu đó đã trở nên kết tội, với Giăng Van-giăng đã đề xuất chịu án tù hãm khổ sai mười chín năm. Ra tù, Giăng Van-giăng nhận ra sự giúp đỡ của giám mục Mi-ri-en ông đã trở thành một con người tốt, thay tên thành Ma-đơ-len, lập yêu cầu xưởng may để giúp đỡ đỡ những người nghèo khổ, kém may mắn. Giăng Van-giăng được hầu hết người thương mến và được thai làm thị trưởng ở một thị trấn nhỏ.

Giăng Van-giăng là người có tấm lòng lương thiện, luôn yêu thương, giúp sức mọi người. Hành động ăn cắp bánh mỳ của ông cũng là bắt đầu từ tình thân thương ông giành riêng cho những đứa cháu. Tuy thế ở làng hội bấy giờ hành vi đó lại là 1 tội ác không thể tha thứ, đẩy Giăng Van-giăng vào tù. Nhưng bản chất lương thiện đã không xẩy ra nhà tù tàn độc dập tắt, nhận ra sự trợ giúp của giám mục ông vẫn trở thành fan tốt. Ngay cả khi được thiết kế thị trưởng, Giăng Van-giăng vẫn không vì chưng lợi ích cá thể mà để fan khác chịu đựng oan, ông đưa ra quyết định ra tự thú để cứu giúp nạn nhân bị Gia-ve bắt oan. Đó là biểu tượng của một con fan thành thực, tất cả tình yêu thương thương đối với mọi người.

Tình ngọt ngào còn được diễn đạt rõ rộng trong cuộc gặp gỡ, nói chuyện với chị Phăng-tin trước lúc buộc cần đi theo Gia-ve. Điều ông thân thiết nhất bây giờ là làm thế nào co thể tìm được con mang đến Phăng-tin, lưu ý đến bệnh tình của chị. Thấy Phăng-tin run lên bởi sợ hãi, Giăng Van-giăng rất là điềm tĩnh, dìu dịu trấn án chị: “Cứ yên tâm. Không phải nó bắt chị đâu” để Phăng-tin giảm lo lắng. Trước thái độ hung hãn của Gia-ve, Giăng Van-giăng vẫn rất là điềm tĩnh, rún nhường: “thưa ông tôi ao ước nói riêng biệt với ông câu này” cách nói rất tế nhị “Tôi biết là anh muốn gì rồi”. Không những vậy, để giữ lời hứa với Phăng-tin, Giăng Van-giăng sẵn sàng chuẩn bị cầu xin Gia-ve đến mình ba ngày để đi tìm kiếm Cô-dét đứa con gái cho chị Phăng-tin. Các cử chỉ nhún nhường nhịn ấy đều bởi vì chị Phăng-tin, ông không thích làm bạn bệnh thêm phần hoang mang, sợ hãi, sợ cú sốc lòng tin sẽ làm tác động nghiêm trọng tới sức khỏe của chị.

Trước tử vong của Phăng-tin, Giăng Van-giăng cực kỳ đau đớn, kết tội Gia-ve đã tạo ra cái chết thương trung ương này. Trước thi hài người thanh nữ bất hạnh, Giăng Van-giăng quỳ xuống thành giường, nỗi xót yêu mến trào dâng và thầm thì vào tai bạn đã khuất, vuốt mắt đến chị đi xuôi. đa số cử chỉ đó biểu thị tình yêu thương thương, nỗi đau khổ chân thành, sâu sắc với sự ra đi của chị ấy Phăng-tin.

Không chỉ mang trong mình tình yêu thương, Giăng Van-giăng còn là 1 trong những con fan kiên cường, anh dũng chống cự lại quyền lực. Bị phạt hiện chính là người tù nhân khổ sai, Gia-ve đến bắt đi, tuy nhiên Giăng Van-giăng vẫn rất là từ tốn đón nhận điều đó. Trường hợp trước đó cầu xin, nhún nhường nhịn với Gia-ve nhằm bảo toàn mang lại Phăng-tin thì sau khi chị Phăng-tin chết, Giăng van-giăng cần sử dụng giọng điệu đầy thử thách với Gia-ve, yêu ước hắn tránh việc động mang lại mình vào mức này, chuẩn bị rút thanh sắt, bỏ mặc đối đầu với Gia-ve.

Xây dựng nhân đồ dùng Giăng Van-giăng người sáng tác sử dụng biện pháp đối lập tương phản, giữa một bên là điều thiện – Giăng Van-giăng với một mặt là cái ác – Gia-ve để triển khai nổi bật nhân đồ trung tâm. Giăng Van-giăng là đại diện thay mặt của tấm lòng nhân ái, tình thương thương con người. Qua nhân đồ dùng này người sáng tác muốn khẳng định, tình cảm thương nhỏ người có thể sưởi nóng trái tim, mang lại hi vọng vào tương lai tốt đẹp cho bé người. Đây cũng là quý giá nhân văn cao siêu mà V.Huy-gô mong mỏi gửi đến bạn đọc.

Xem thêm: Top Shop Bán Túi Xách Nữ Tphcm Giá Rẻ Uy Tín Nhất, Top 10 Shop Bán Túi Xách Nữ Tại Tphcm Đẹp Nhất

Đề bài: so sánh nhân vật dụng Giăng Van-giăng

Bài làm

Những bạn khốn khổ là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng được không ít người biết đến của văn hào Pháp Vích-to-Huy-gô nhắc về mẩu chuyện của làng hội nước Pháp khoảng tầm hơn 20 năm đầu vậy kỉ XIX với hầu hết hoàn cảnh, số phận của không ít con fan nghèo khổ, bất hạnh. Nhân vật chủ yếu của vật phẩm là Giăng Van-giăng_một con người được cảm hóa vì tình mến và luôn tìm mọi cách để chuộc lại lầm lỗi thời trai trẻ bởi tình yêu thương mọi fan xung quanh. Trong khúc trích “Người ráng quyền phục hồi uy quyền” là cuộc tuyên chiến đối đầu căng thẳng giữa Giăng Van-giăng cùng Gia-ve_tên điều tra mật thám. Mẫu nhân trang bị Giăng Van-giăng hiện hữu như một đấng phúc tinh với Phăng-tin với là một đối phương khó ứng phó của Gia-ve. Nhân vật để lại mang lại ta bài học kinh nghiệm suy ngẫm về tình yêu thương con người.

Giăng Van-giăng là fan được cảm hóa vì chưng tình yêu đương và cần sử dụng tình thương để chuộc lại lỗi lầm. Ông nguyên là 1 trong những người tù túng khổ sai vì đánh tráo một chiếc bánh mì cho bảy đứa bé dại mà bị bắt, câu hỏi làm ấy chẳng xứng đáng là bao, cũng vày bảy đứa nhỏ bị bỏ đói quá bắt buộc “Bần thuộc sinh đạo tặc” mà lại ông đã bị kết án, cầm tù khổ cực. Sau thời điểm ra tù, ông bị mọi bạn xua xua đuổi chỉ riêng biệt vị giám mục Ma-ri-en đang cảm hóa ông bởi tình thương với ông coi chính là lẽ sống. Tính từ lúc đó Giăng Van-giăng vậy tên thay đổi họ, sống một cuộc sống tử tế làm thị trưởng với chủ nhà máy giàu có. Ông giúp sức mọi người xung quanh nhất là Phăng-tin_người phụ nữ nghèo khó và xấu số phải bán thân, cung cấp răng, cung cấp tóc để nuôi con.

Giăng Van-giăng được Huy-gô biểu đạt như một đấng cứu vãn thế, một vị cứu tinh của Phăng-tin. Khi thấy Gia-ve mang lại chị nghĩ là hắn bắt mình buộc phải ra sức ước cứu Ma-đơ-len (tên biến đổi của Giăng Van-giăng), ông nỗ lực chấn an chị bằng lời nói nhẹ nhàng với gương mặt điềm tĩnh “Cứ yên ổn tâm. Không phải nó đến bắt chị đâu”, ông cũng rứa hạ bản thân với Gia-ve để hy vọng hắn không làm người thiếu nữ kia phải khổ sở thêm nữa. Giăng Van-giăng cũng tương đối tế nhị, khôn khéo khi ông biết Gia-ve mang lại để bắt mình mà lại thay vày nói “Tôi biết anh đến bắt tôi” bằng câu “Tôi biết là anh mong gì rồi”, thử hỏi giả dụ là câu nói thẳng ra thì do dự Phăng-tin sẽ như vậy nào, mọi niềm tin và mong muốn tìm lại đứa con gái sẽ bị sụp đổ trả toàn, căn bệnh lý của chị sẽ không còn buông tha mang đến sinh mệnh yếu ớt ấy. Giăng Van-giăng đã ứng xử trong tình huống khó rất thông minh cùng khôn khéo. Nhưng mà Gia-ve quyết không tha đến ông buộc phải đã kiếm tìm mọi phương pháp để bắt ông, lúc chị thấy Gia-ve nỗ lực lấy cổ áo ông thị trưởng chỉ biết cúi đầu “Chị tưởng như cả quả đât đang tiêu tan”. Như vậy so với Phăng-tin, Giăng Van-giăng như là nguồn sống, nguồn tia nắng và hi vọng để chị hoàn toàn có thể được gặp gỡ lại cô đàn bà đáng thương, chỉ có ông thị trưởng mới hoàn toàn có thể làm được điều này nếu ông tất cả mệnh hệ gì thì có lẽ chị cũng cần yếu sống có thêm nữa.

Giăng Van-giăng là con người rất giữ lại chữ tín. Dù biết Gia-ve mang đến bắt mình cơ mà vì lời hứa với Phăng-tin vẫn chưa thực hiện được bắt buộc ông nhún mình nhường, hạ mình ước xin Gia-ve “Tôi ước xin ông một điều…”, “Xin ông thu cho tía ngày! ba ngày nhằm tìm đứa con cho người lũ bà đáng buồn kia! yêu cầu trả giá vậy nào tôi cũng chịu. Nếu như muốn ông cứ đi kèm tôi cũng được”. Giăng Van-giăng gật đầu đồng ý bị trả giá, gật đầu đồng ý mọi hậu quả đề nghị gánh chịu đựng chỉ vì chưng ước nguyện của người đàn bà đáng mến ấy. Chính ông đã cần sử dụng tình thương nhằm sống một đời gồm nghĩa. Ở giây phút cuối trước lúc Phăng-tin tắt hơi theo lời đề cập của bà xơ Xem-pli-xơ tận mắt chứng kiến không biết Giăng Van-giăng nói chuyện bên tai chị điều gì để bà nhận ra “rõ ràng một niềm vui không sao tả được trên song môi nhợt nhạt và trong đôi mắt xa xăm, đầy ngỡ ngàng của chị khi bước vào cõi chết”. Giăng Van-giăng như là niềm hy vọng, hạnh phúc sau cuối mà chị tất cả thể an tâm mang theo đi vào quả đât bên tê với khuôn mặt “như sáng sủa rỡ lên một phương pháp lạ thường”. Hành động của ông giành cho chị “như một người mẹ sửa sang đến con” lấy hai tay nâng đầu Phăng-tin lên, đặt ngay ngắn bên dưới gối, thắt lại dây rút cổ áo chị, vun gọn mớ tóc vào trong loại mũ vải, rồi vuốt mắt đến chị, quỳ xuống trước bàn tay chị cùng đặt một nụ hôn lên đó. Từng hành vi ấy thật đon đả mà bao gồm phần xót xa vô cùng. Phần đa câu nghi hoặc qua lời phản hồi ngoại đề của tác giả làm cho nhân vật Giăng Vann-giăng càng thêm phi thường và lãnh mạn. “Người nuốm quyền khôi phục uy quyền” có lẽ là đoạn trích tiêu biểu vượt trội cho văn pháp lãng mạn của Huy-gô mà ví dụ nhất là ở chỗ văn này với số đông lời bình của người sáng tác thật mơ hồ nhưng mà cũng thật thâm thúy khi hoàn thành bằng gương mặt mãn nguyện của Phăng-tin khi đi vào cõi chết.

Không chỉ vậy Giăng Van-giăng cò là 1 trong những người gồm dũng khí, một tên tù nhân nguy hiểm đối với Gia-ve. “Hắn coi Giăng Van-giăng như địch thủ bí hiểm và không sao bắt được, một đô vật lạ lùng hắn đã ôm ghì năm năm cơ mà không sao hoàn toàn có thể quật ngã”. Cần lần này còn có được cơ hội hiếm có không hẳn là bắt đầu mà là xong tất cả. Hắn hách dịch chửi bới, dọa nạt, uy hiếp, làm nhục Giăng Van-giăng “Tao vẫn bảo không có ông Ma-đơ-len, không tồn tại ông thị trưởng như thế nào cả. Chỉ gồm một thương hiệu kẻ cắp, một thương hiệu kẻ cướp, một tên tù đọng khổ không nên là Giăng Van-giăng! Tao bắt được nó phía trên này! Chỉ tất cả thế thôi!”. Lời xưng hô mày tao thiệt thô bỉ cùng với lới nói và tiếng nói của hắn làm cho Phăng-tin khuất Giăng Van-giăng nhằm tay lên bàn tay Gia-ve đã túm phần cổ áo ông cậy ra như cậy bàn tay trẻ con con. Trong khi đối cùng với ông hôm nay sự hống hách, quát tháo nạt của Gia-ve chẳng là gì cả. “Giăng Van-giăng tiếp cận giật gãy trong chớp mắt chiếc giường cũ nát, việc làm kia chẳng trở ngại gì so với người cơ bắp như ông, ông nắm lăm lăm loại thanh nệm trong tay và quan sát gia ve trừng trừng” để cho hắn phải sợ hãi thực sự và lui về phía cửa. Giăng Van-giăng khoảng thời gian ngắn này mới thực sự là bạn cầm quyền với thực hiện hành vi để khôi phục uy quyền của chính mình nhưng cuối cùng chấm dứt là lời nói “Tôi thuộc về anh” cho thấy sự chấp hành lao lý và duy trì lời cùng với Gia-ve.

Nhân vật dụng Giăng Van-giăng được nhà văn mô tả bằng ngôn ngữ tinh tế và sắc sảo để nhân vật chủ yếu được tồn tại đối lập hoàn toàn với con mãnh thú Gia-ve. Huy-gô vẫn đặt hai nhân đồ vật trên và một phẳng nhưng hai con tín đồ ấy luôn luôn ở nạm chiến đấu trái lập nhau Giăng Van-giăng là nhân vật dụng đại diện cho tất cả những người lao đụng lương thiện, Gia-ve là tên thanh tra mật thám thay mặt đại diện cho bao gồm quyền, cho thống trị thống trị độc ác chính chế độ đó đang khiến cho những người nông dân nổi lên chống lại cơ quan ban ngành và Giăng Van-giăng sau thời điểm vượt ngục cũng có tham gia. Ông cùng rất quần chúng bắt được Gia-ve và nhận cướp đi xử bắn, tuy nhiên đã lẳng yên ổn tha mang lại hắn. Tuy nhiên khi bị Gia-ve “lật cố cờ” ông chỉ xin chuyển Ma-ri-uýt về công ty rồi đang nộp mạng. Hành vi đó để cho Gia-ve bị mất phương hướng bắt buộc hắn đã nhảy sông Xen từ tử.

Huy-gô sử dụng thẩm mỹ phóng đại, sử dụng khối hệ thống hình ảnh quy chiếu về ẩn dụ để mô tả Gia-ve như một con mãnh thú còn với Giăng Van-giăng kia là đều ngôn ngữ, hành vi của một con người dân có tình thương yêu. Công ty văn để họ trái lập nhau để thuộc làm nổi bật cho phẩm chất, thực chất của nhau.

Như vậy nhân vật dụng Giăng Van-giăng hiện lên là một con tín đồ giàu lòng yêu thương, kiên cường quả cảm và cũng thật lãng mạn trong hành động qua ngòi bút khắc họa ở trong phòng văn. Nhân đồ đã diễn đạt được bốn tưởng của Huy-gô về quý hiếm tình người trong cuộc đời. Qua đoạn đoạn trích bên văn nhờ cất hộ tới độc giả thông điêp: “Trong hoàn cảnh bất công với tuyệt vọng, con fan chân chính vẫn hoàn toàn có thể bằng tia nắng của tình yêu đẩy lùi bóng tối của cường quyền cùng nhen nhóm tinh thần vào tương lai”. Đoạn trích đã đóng góp phần làm buộc phải sự thành công của thành tích khi được Huy-gô viết: “Tôi có tinh thần rằng đây đã là trong số những tác phẩm đỉnh cao, còn nếu không nói là tác phẩm lớn nhất, vào sự nghiệp cầm cây bút của mình”.