Bùi Giáng sinh vào năm 1926 tại Thanh Châu, Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, nhỏ thứ của các cụ Bùi Thuyên cùng Huỳnh Thị Kiều. Ông được văn giới, không phân biệt không gian thời gian, yêu thích trọng vọng. Ông được xem như một “ngôi sao” trên vòm trời văn hoá văn nghệ khu vực miền nam trước đây, được ko ít người hâm mộ xưng tụng là “thiên tài”, là “bậc thượng trí”, là “đáng tiêu biểu vượt trội hơn bao gồm cả thi ca hiện nay và bao gồm lẽ… vạn đại” với tôn ông làm “thần tượng”.

Bạn đang xem: Thơ bùi giáng

Bùi Giang Bàng Dúi Bùi GiàngÔ tuyệt trăm ngõ sững sờ lỗ khôngLỗ không trời đất ngỡ ngàngHoá ra thi thể là ngàn hư vô

Nhớ thương cực kỳ là từLà trường đoản cú vô tận đọng ừ viễn vông(Trịnh Công sơn – 1998)

Thơ ông đa số là thơ lục bát, “tiên”, chứ không cần “tục”. Ông cũng là một trong những nhà thơ mà các người cho rằng “kỳ quặc”. Ai đã có lần tiếp xúc Bùi Giáng vào trang sách lẫn xung quanh cuộc đời, phần lớn chưa thể bình luận gì về ông. Và sau đây, tôi vẫn gửi đến chúng ta 10 bài xích thơ được nhiều fan hâm mộ yêu thích với được nhận định rằng là 10 bài thơ hay độc nhất vô nhị của ông – nhà thơ Bùi Giáng. Mời chúng ta cùng hưởng thụ những bài thơ hay độc nhất vô nhị của Bùi Giáng sau đây:

*

1, do Sao Khùng

Vì thương mến quá nữ thơVới em vô tận nên ngơ ngẩn buồnThần tiên Thánh Phật bao dungHiểu lòng tôi lắm – tôi khùng bởi vì thơ.

2, Mai Sau Em Về

Em về mấy cầm kỷ sauNhìn trăng tất cả thấy nguyên màu ấy khôngTa đi còn gửi song giòngLá rơi tất cả dội sống trong sương mù?

Những yêu đương nhớ rét mướt bao giờĐường thu phân tách ngả chân trời rộng lớn thênhĐây phồn vinh của thị thànhĐây hồn thuỷ thảo khóc tình ngửa ngangCàn khôn xưa của riêng chàngXưa đài dải ngân hà thiếp mang riêng mìnhBây giờ đồng hồ đón bước em xinhSầu đau nhan nhan sắc bất bình ra sao

3, Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa bé đườngMùa xuân phía đằng trước miên trường phía sauTóc xanh mặc dù có phai màuThì cây cỏ vẫn cùng mọi người trong nhà hẹn rằng

Xin chào nhau giữa thời điểm nàyCó ngàn năm đứng ngó cây trồng vàCó trời mây xuống lạm laBên bờ nước gồm bóng ta mặt người

Xin kính chào nhau giữa bàn tayCó năm ngón bé dại phơi bày ngón conThưa rằng phần nhiều ngón nhỏ thonChào nhau một bận sẽ còn lưu giữ nhau

Xin chào nhau thân làn môiCó hồng tàn lệ khóc đời chửa camThưa rằng bạc phận xin khamGiờ vui bất tuyệt xin có tác dụng cỏ cây

Xin xin chào nhau giữa bụi đầyNhìn xa bao gồm bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâuThưa rằng: tôi ở rất mất thời gian quê nhàHỏi rằng: từ bước chân raVì sao thấy gió dàn xa dặm dàiThưa rằng: nói nữa là saiMùa xuân đương đợi bước ai đi vàoHỏi rằng: đất trích chiêm baoSá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhauThưa rằng: ly biệt mai sauLà trùng ngộ giữa hương color Nguyên Xuân

4, Ông Điên

Ông điên từ bỏ bữa hôm quaTới hôm nay nữa điện thoại tư vấn là ba hômThanh thiên về dự tiệc đàmThành thân thế gian muôn vàn mai sau

* * *

Ông điên từ một lần đầuTới lần đuôi đứt ruột u sầu đauTuyệt mù hải dương cạn sông sâuBụi hồng tản mạn trước sau bây giờ.

Xem thêm: Top 10 Công Ty Nghiên Cứu Thị Trường Nghiên Cứu Và Phân Tích Ở Tại Tp

1996

5, Anh Về Bình Dương

Anh về đất rộng Bình DươngTrái cây cùng lá tuyến phố cỏ xanhMôi bạn nắng ngọt vây quanhNụ cười cợt Nam Việt yên lành bấy nayEm về đẩy mộng lên vaiChào xuân ngả nón những vết bụi ngày gió ruMừng vui con mắt ngây thơMây nghiêng như lệ trộn mờ chiêm baoYêu nhau cảm cồn dường nàoAnh về đất rộng cúi chào Bình Dương.

6, Phụng Hiến

Con có nghĩ: ắt là buộc phải thế Một đôi lần con ghì siết nhì tay Nàng thơ đẹp nhất của trần gian ứa lệ Bảo con rằng: hãy nhớ lấy phút giây B.G.

Ngày đang hết tôi sẽ không ở lạiTôi đã đi và không biết đi đâuTôi sẽ tiếc thương thế gian mãi mãiVì địa điểm đây tôi sống đủ vui sầu

Cây và cối khung trời và mặt đấtĐã chú ý tôi dưới sương sớm trăng khuyaMở buồng phổi đón gió bay chén bát ngátDừng bên sông bến cát buổi chia lìa


Hoàng hôn xuống, rạng đông lên nhịp nhịpNgàn sao xanh lùi cách trước vừng hồngNgày bùng cháy rực rỡ đêm êm ả kế tiếpĐón chào tôi bình thường cười khóc bao lần

Tôi đã gửi hồn tôi biết mấy bậnCho mây xa cho tơ liễu ngơi nghỉ gầnTôi đang đặt trong lòng bàn tay vạn vậtQuả tim bản thân nóng ân hận những chờ mong

Sông trắng thừa bảo lòng tôi mở cửaTrăng rubi sao giục cánh mộng tung ngầnGió thổi giậy lùa mơ vào tư phíaBa phương trời phổ biến gục khóc tối giông

Những giòng lệ tuôn mấy lần khắc khoảiNhững thú vui tròn mấy bận hân hoanNhững ngoảnh mặt im lìm vào ái ngạiNhững bắt tay xao cồn với muôn vàn

Những người chúng ta xem tôi như ruột thịtNhững fan em dưng hết dạ mang đến tôiNhững người bạn xem tôi là cà gậtNhững fan em ko vẹn nghĩa mất rồi

Trần gian hỡi? tôi đang về trên đây sốngTôi đã tìm đâu chân thành và ý nghĩa lầm thanTôi ngẩng mặt ngó ngàn mây cao rộngTôi cúi đầu chú ý mặt đất thấp đen

Tôi chấp thuận trăm lần vào thổn thứcTôi bàng hoàng hoảng loạn những tối đêmTôi xin chịu đựng cuồng yêu thích để sáng suốtTôi đui mù mang lại thoả dạ yêu em

Tôi trường đoản cú nguyện đã một lần bình thường thuỷQua những lần bi thiết tủi giữa hòn đảo điênThân xương máu đành rằng là uỷ mịThì xin em thuộc lên thác xuống ghềnh

Em đứng mũi anh chịu đựng sào tất cả vữngBàn tay bưng đĩa muối có chấm gừngTôi đã nguyện yêu trần thế nguyên vẹnHết trọng tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu thương mãi yêu và yêu nhau mãiTrần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồnCon kiến nhỏ xíu cùng hoa hoang cỏ dạiCon vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu thương luôn

Còn sinh hoạt lại một ngày còn yêu mãiCòn một tối còn thở dưới trăng saoThì cánh mộng còn tung lên không ngạiNíu trời xanh tay cùng với kiễng chân cao

Nhưng em hỡi thế gian ôi ta biếtSẽ rồi ra vĩnh biệt với ngươi thôiTa bị tiêu diệt lặng khoanh tay đầu lắcĐài xiêu lòng ôi xuân chuẩn bị rụng mất rồi

Đêm ứa lệ phồng mi nhị mắtBàn tay ta nhỏ như lá cây khôMình hoa rã đầm đầm sương theo mócĐỡ làm sao những cánh tiếp nhau rơi

Ta giữ hộ lại đây phần đông lời áo nãoNhững lời thân thương phụng hiến mang đến emRồi ta gục đầu bên trên trang giấy hãoEm bảo rằng

– Đừng tuyệt vọng nghe khôngCòn trang thơ thắm lại cùng với trời hồng

7, Mắt Buồn

Dặm khuya ngắt tạnh mù khơi (Nguyễn Du)

Bóng mây trời cũ hao mònChiêm bao náo rượu cồn riêng còn nhì tayTấm thân với mảnh hình hàiTấm thân thể với canh lâu năm bão giôngCá khe nước cõng lên đồngRuộng hoang mang lo lắng khóc đêm mồng một giêngTạ từ thời điểm tháng chạp cù nghiêngÂm trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ gió trăng lại mang lại đờiBỏ ngang ngửa sóng thân lời hứa hoaBỏ người yêu bỏ bóng maBỏ sắc thái của tiên nữ trên trờiBây tiếng riêng đối diện tôiCòn hai bé mắt khóc người một con

8, Ai Đi Tu

Trời sầu khu đất muộn cố kỉnh ruBan đầu em đã đi được tu vội vàng vàngChân trời ân oán hận tràn lanLỗi từ bỏ phương trượng u hàn niềm hoaBây tiếng ngó lại bạn taGẫm rằng thiên hạ ai là đi tu.

9, Thương Em

Thương em yêu mến nhớ hầu như ngàyNhớ em như thể lưu giữ hoài mai sauNhớ em muôn một mộng đầuMà em lưu giữ mãi côn trùng sầu tương laiCậy em cậy suốt dặm dàiTận cùng buồn bã đắng cay nạm bằngYêu em có thể bảo rằngYêu là siêu mực hằng hằng không yêu

10, Trăm Năm tắm Gội

Trăm năm rửa ráy gội bên dưới trờiNgày thì tắm nắng buổi tối rồi rửa mặt trăngNhớ em vệ sinh với chị HằngTận cùng tắm với ngọn đèn cô đơn

Chùm thơ hay chúng ta vừa xem như là chùm “Nhà Thơ Bùi Giáng với Tuyển Tập 10 bài xích Thơ giỏi Được ngưỡng mộ Nhất”, thuộc danh mục Những Chùm Thơ nổi tiếng Tổng Hợp. Hãy cùng đọc và trải nghiệm những tác phẩm khác, còn không hề ít những bài bác thơ xuất xắc đang chờ đợi các bạn!